Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015
Thứ Sáu, 1 tháng 8, 2014
Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2013
Chương trình Hoa Mặt Trời kỳ 3 - TS. Nguyễn Mạnh Hùng
Mở đầu chương trình tọa đàm “Hoa Mặt Trời”, doanh nhân Mạnh Hùng - Phật tử Thiện Đức bày tỏ sự xúc động khi được có cơ hội chia sẻ hành trình tìm về bến giác của mình trước đông đảo thiện nam tín nữ Phật tử đang dự tu Phật thất.
Trong bầu không khí trang nghiêm, lắng đọng, doanh nhân Mạnh Hùng đã kể lại ký ức về tuổi thơ bất hạnh, nghèo đói, nhưng với cái tâm không chịu khuất phục trước hoàn cảnh, doanh nhân đã nỗ lực, cố gắng vươn lên, trân quý từng cơ hội mà cuộc đời mang lại để cải hóa vận mệnh. Nhờ nỗ lực không ngừng, cuối cùng doanh nhân đã đạt được thành công: thỏa nguyện khát vọng làm giàu và chinh phục đỉnh cao tri thức. Điều đặc biệt là trên hành trình tìm kiếm giá trị và khẳng định ý nghĩa của cuộc đời mình, doanh nhân ngưng lại sự tìm cầu về gia tài vật chất để bồi đắp gia tài tâm linh và trí tuệ khi cảm nhận được sự vi diệu, lợi lạc mà giáo pháp đức Phật đã mang lại, trở thành một người năng nổ, nhiệt huyết và cống hiến hết mình cho các hoạt động vì cộng đồng thuộc các lĩnh vực văn hóa, tri thức và tâm linh.
Sau những chia sẻ của doanh nhân Mạnh Hùng – Phật tử Thiện Đức về cuộc đời, sự nghiệp và nhân duyên với đạo Phật, Thượng tọa Thích Chân Tính đã có đôi lời đúc kết, nhận định, đó là: Giá trị một đời người nằm ở hành động, sự cống hiến của người ấy đối với cộng đồng, và sự nghiệp trí tuệ là sự nghiệp cao quý nhất của một đời người.
Sau lời nhận định của Thượng tọa, trước khi kết thúc chương trình, doanh nhân Nguyễn Mạnh Hùng trực tiếp đàn và hát lên những dòng tâm tư bày tỏ niềm biết ơn đến quý thầy, niềm hạnh phúc, sung sướng khi được sống trong đạo pháp, được tham dự chương trình và được chính thức là khóa viên của khóa tu Phật thất lần thứ 75.
Chương trình kết thúc trong niềm hoan hỷ của đại chúng.
Xem bài: Cảm xúc về chương trình “Hoa mặt trời” của TS Nguyễn Manh Hùng (bên dưới)
Sau đây là hình ảnh ghi nhận:
TS. Nguyễn Mạnh Hùng
Phải thú thật rằng tôi đã xem hầu hết các đĩa của chương trình “Phật pháp nhiệm màu” do chùa Hoằng Pháp tổ chức và tôi đã học đươc rất nhiều từ những vị khách mời đặc biệt này. Tôi đã thầm biết ơn Thượng tọa trụ trì và ban tổ chức đã làm nên những sự kiện quý giá và in ra những đĩa VCD hữu ích giúp cho người tu nhìn lại chính mình để học hỏi, tu tập được tốt hơn.
Thế rồi tôi bất ngờ nhận được lời mời làm khách mời của chương trình “Hoa mặt trời” (phiên bản mới của “Phật pháp nhiệm màu”) cho khóa tu Phật thất lần thứ 75. Vừa xúc động vừa lo lắng, bởi đây là một chương trình lớn, người nghe trực tiếp thường trên 3.000 Phât tử tham gia khóa tu, rồi còn được in thành đĩa và phát trên mạng cho cả thế giới xem.
Cái gì đến cũng phải đến. Tôi tin, chương trình rồi cũng sẽ thành công. Bởi tôi nghĩ rằng những chia sẻ thật tâm và thành thật của mình chắc hẳn thế nào cũng giúp ích được cho các bạn đồng tu.
Sự ngạc nhiên và cảm xúc đặc biệt đầu tiên của tôi đối với thầy Tâm Nguyên – người phụ trách chính chương trình “Hoa mặt trời” – một vị thầy rất chu đáo và cẩn thận trong công việc. Thầy liên tục gọi điện, nhắn tin và quan tâm đến tôi cũng như khâu chuẩn bị chương trình. Thầy và ê kíp còn bay ra tận Hà Nội, đến tận Thái Hà Books để “thực chứng” hoạt đông của công ty với “Vườn yêu thương” mà thầy được nghe (Tiếc thay, khi thầy ra, tôi đi công tác vắng).
Thầy gặp và phỏng vấn các đồng nghiệp trong công ty. Rồi thầy tìm ra những người thầy, người bạn của tôi để đến phỏng vấn: Đại đức Thích Minh Đồng – trụ trì chùa Hưng Khánh, Đại đức Thích Minh Tri – Trung cấp Phật học Hà Nội, bạn Dương – phóng viên trang phatgiao.org.vn, bạn Tín An – Phật tử nhiệt tâm thường xuyên tham gia tổ chức các khóa tu cho sinh viên, bạn Ngọc – sinh viên Đại học Ngoại thương là 1 trong những sinh viên Phật tử học trò của tôi, bé Đỗ Nhật Nam – tác giả, dịch giả nhỏ tuổi nhất Việt Nam,….
Thầy cũng đến tận văn phòng công ty sách Thái Hà tại TP HCM để gặp gỡ trực tiếp các đồng nghiệp của tôi ở phía nam cũng như gặp nhiều người khác để tìm hiểu về thân nhân, tính cách và những gì tôi đã và đang làm. Chưa bao giờ tôi thấy một chương trình mà ban tổ chức mất công phỏng vấn và tìm hiểu nhiều đến vậy.
Tôi cũng vô cùng ngạc nhiên và có những xúc cảm đặc biệt khi biết thầy Tâm Nguyên nghiên cứu về tôi khá kỹ. Thầy tự tìm trên internet các chương trình do tôi tham gia. Thầy đọc rất nhiều trong số các bài viết trên các báo và tạp chí do tôi tự viết hay viết về tôi. Thầy cũng đọc cả những cuốn sách do tôi viết, nên hầu như thầy nắm rất rõ về nhân vật trong chương trình của mình.
Để cho chương trình được tốt nhất có thể, tôi quyết định tham gia khóa tu để thực sự mình là một tu sinh, để hòa mình vào “Phật thất”. Hơn nữa, ít nhất tôi có 2 ngày tu tập trước chương trình cùng hàng ngàn bạn tu, sẽ thêm năng lượng và sự tỉnh thức cho việc sẻ chia của mình. Thế là tôi mặc đồ lam vào ăn cùng, ngủ cùng, tu tâp cùng với hơn 500 tu sinh khác của khu vực nam giới.
Đêm trước khi diễn ra “Hoa mặt trời” thầy Tâm Nguyên hẹn tôi xem lại sân khấu lần cuối. Tôi ngạc nhiên đến ngỡ ngàng. Tôi thích nhất là cuốn sách rất to và đẹp được trang trí trên phông chính với hình ảnh 1 con người làm chủ tri thức và trí tuệ trên đó. Tôi thấy thầy trăn trở với từng cuốn sách được bày trên sân khấu. Tôi thấy xúc động khi từng thành viên trong nhóm tự tay sơn lại những vết bẩn để lên hình được hoàn chỉnh nhất, để người xem hài lòng nhất.
Thầy Tâm Nguyên trăn trở và tâm sự với tôi về việc thầy đã tìm ra hình ảnh của đoàn tàu trong phần video intro cho chương trình. Đoàn tàu sẽ tượng trưng cho hành trình đi tìm sự bất tử của người con Phật. Đoàn tàu sẽ đưa tôi về với quá khứ của tuổi thơ nghèo khó, với hành trình “cá nhỏ ra biển lớn” từ khi vượt thoát làng quê lạc hậu, đói kém đến khi đặt chân đến xứ người, nước Nga. Rồi chính đoàn tàu ấy giúp tôi tìm thấy con đường bất tử từ cái vòng luẩn quẩn bế tắc.
Tôi biết rằng từ bi và trí tuệ chính là con đường duy nhất giúp tôi, giúp mỗi chúng ta thoát mọi khổ đau. Trên con đường đúng này, việc cho đi để nhận được nhiều hơn nữa là những việc làm đầy thiện lành và phước đức.
Nói thật rằng, tôi đã tham gia hàng trăm chương trình lớn nhỏ nhưng ít có ai có thể làm được như thầy Tâm Nguyên: kỹ lưỡng, cẩn thận, chu đáo, tâm huyết, trăn trở, lo toan, ân cần, kín đáo. Hơn nữa, các đài truyền hình hoặc các chương trình tọa đàm, giao lưu hiện nay thường người làm kịch bản là người tìm hiểu sâu về nhân vật nhưng khi vào chương trình lại xuất hiện một MC chân dài hay đẹp trai, nói năng lưu loát nhưng chỉ đọc lướt qua kịch bản được chuẩn bị sẵn nên khó mà có chiều sâu. Cá nhân tôi rất thích những MC trực tiếp tìm hiểu nhân vật và tự làm kịch bản như thầy Tâm Nguyên của “Hoa mặt trời”.
Đêm sát ngày diễn ra chương trình tôi hầu như không ngủ. Trằn trọc và lo lắng. Bởi 3 khóa tu Phật thất trước đó, trong đó có 1 khóa tu mùa hè dành cho học sinh sinh viên thì khách mời là bác sỹ Đỗ Hồng Ngọc, Giáo sư Ngô Bảo Châu và Đạo diễn Việt Trinh. Ai cũng nổi tiếng và tài giỏi gấp tôi nhiều lần. Tôi lo lắng hơn khi biết rằng thường thì khóa tu Phật thất có hơn 3,000 phật tử tham gia, nhưng riêng khóa cuối cùng của năm, có đêm hoa đăng mừng ngày vía của Đức Phật Adida thì đông hơn nhiều. Tôi nghe trên loa thấy quý thầy thông báo các con số để phân công chỗ ở và ăn thì thấy bên nữ có đến hơn 4.200 và bên nam chúng tôi là hơn 500. Thầy Tâm Nguyên còn nói với tôi rằng chương trình rất quan trọng và số đĩa của chương trình trước được in ra là đến 50.000. Tôi nhẩm tính nếu mỗi đĩa chỉ cần có vài người xem thôi thì con số đã lên đến mấy trăm ngàn rồi, không kể nhiều Phật tử xem qua internet hay tự copy đĩa tặng nhau. Thật là hồi hộp.
Một chi tiết khó quên và ấn tượng nữa là thầy Tâm Nguyên đề nghị tôi hát khi kết thúc chương trình. Quả thật rằng, nói và làm là sở trường của tôi chứ hát thì… Nhưng tôi vẫn nhận lời sẽ tự sáng tác lời cho 1 bài hát ngay trong đêm. Tuy nhiên cần mượn được 1 cây đàn ghi ta, trong khi bây giờ đã là 22h. Tôi về phòng và các tu sinh đã ngủ hết.
Sáng hôm sau tôi vẫn ngủ dậy lúc 3h30 sáng như thường lệ và bắt đầu tu tập như bình thường với tất cả các bạn tu. Chỉ sau khi ăn sáng, về đánh răng xong tôi mới đến gặp ban tổ chức, thầy Tâm Nguyên dặn tôi mặc quần áo như bình thường là sơ my, quần ka ki để mang tính quần chúng, thay vì quần áo tràng lam. Đây cũng là một chi tiết làm tôi bất ngờ về tầm nhìn của một vị thầy trẻ, với tâm huyết mang đạo vào đời thật nhẹ nhàng chứ không quá nặng nề tính giáo điều, khuôn sáo.
Đúng 7h30 tôi bước vào hội trường và thực sự xúc động bởi sự cổ vũ của hơn 1 ngàn tu sinh có mặt trực tiếp và mấy ngàn các tu sinh đang ngồi tại các hội trường khác theo dõi qua màn hình lớn. Tôi nhìn xuống một rừng áo lam với những khuôn mặt đầy an lạc và năng lượng. Chợt rung mình. Mình nhỏ bé quá!
Hình như tôi đã bối rối trong phần đầu tiên. Trước mặt tôi là mấy ngàn vị Phật tương lai. Ngay cạnh tôi là thầy trụ trì nổi tiếng tài năng, tâm huyết, đạo cao đức trọng.
Hình như tôi cứ vậy mà nói, nói không suy nghĩ để trả lời các câu hỏi của thầy MC Tâm Nguyên. Tôi nói trong thiền. Tôi thiền nói. Bởi tôi biết có chư Phật và các vị Bồ tát đang gia gia hộ.
Nhìn xuống bên dưới tôi thấy nhiều người khóc. Những giọt nước mắt lăn trên những khuôn mặt. Những con mắt đỏ au…
Nhìn xuống tôi lại thấy những người bạn tu của tôi thi nhau cười. Những nụ cười thật sảng khoái và an lạc. Tôi không biết mình đã nói gì mà họ cười nhiều thế.
Rồi những tràng vỗ tay dài xen kẽ với những khoảng lặng sâu lắng. Xúc động vô cùng. Tôi chỉ biết chắp tay xá chào tất cả, với lòng thành kính và biết ơn sâu nhất.
Tôi chăm chú xem những clip mà quý thầy đã chuẩn bị. Vô cùng công phu. Rất tuyệt vời. Tôi đã lặng người đi trong nhiều giây lát.
Xúc động lắm, khi được ngồi cạnh Thượng tọa Thích Chân Tính và được thầy Tâm Nguyên xưng hô “Thầy” (mặc dù chữ thầy ở đây là thầy giáo). Tôi cứ tâm niệm mình phải chánh niệm, phải hết mình trong mỗi phút giây tuyệt vời này của cuộc sống.
Và tôi vẫn nhớ như in những lời nói của Thượng tọa trù trì chùa Hoằng Pháp, rằng giá trị một đời người nằm ở hành động, sự cống hiến của người ấy đối với cộng đồng, và sự nghiệp trí tuệ là sự nghiệp cao quý nhất của một đời người. Thật là những lời dạy quý giá.
Chương trình diễn ra thật sâu lắng và xúc động. Quả thật, đến bây giờ tôi vẫn không nhớ mình đã nói những gì, đã ứng xử ra sao, đã “bí” hay khó xử vào những lúc nào. Nhưng quả thật là “Cửa bất tử rộng mở. Cho những ai chịu nghe. Hãy từ bỏ tín tâm. Không chính xác của mình.” ( kinh Trung bộ I, 271). Đúng quả thật là sự xuất hiện của Đức Phật trên cõi đời này đánh dấu một bước ngoặt trọng đại. Ngài đã tìm ra con đường giải thoát cho bản thân mình và cho tất cả chúng sinh. Ngài đã thật sự mở ra cánh cửa bất tử, vén lên bức màn vô minh và từ đó những ai thực hành lời dạy của Ngài, đều có thể thoát khỏi sinh tử luân hồi, chứng quả bồ đề niết bàn.
Chương trình kết thúc trong bất ngờ và tiếc nuối. Hàng trăm tu sinh vây quanh tôi xin chữ ký và điện thoại. Tôi xúc động vô cùng. Có những tu sinh đã hơn 80 tuổi. Nhiều em thì còn rất trẻ. Có những bạn đạo đã tham gia hơn chục khóa Phật thất. Xúc động và bối rối vô cùng. Có người còn đã kịp làm tặng tôi cả thơ. Sao mà họ nhanh và giỏi đến vậy. Sao mà cảm xúc của họ tuyệt vời đến thế.
Xin gửi kèm bức ảnh chụp bài thơ do 1 tu sinh sáng tác tặng ngay sau chương trình
Trong lúc ngồi nghỉ sau chương trình tôi lại được tâm sự với thầy Tâm Nguyên. Từ nụ cười hoan hỷ củaThầy, tôi biết rằng tôi đã không phụ lòng thầy và quý Phật tử qua những chia sẻ chân thành của bản thân.
Và các bạn có biết không, hỗ trợ thầy còn có những cư sỹ tuyệt diệu khác như bạn Thịnh, người đã làm công quả trong chùa hơn 8 năm nay, như em Diệp, cựu sinh viên đại học Ngoại thương Hà Nội đã phụng sự tại chùa Hoằng Pháp hơn 7 năm, như em Oai còn rất trẻ tuổi nhưng cũng đã giúp quý thầy được hai năm có lẻ,…. Tôi nhìn thấy trước mặt tôi là những vị Bồ tát giáng trần. Ngưỡng mộ vô cùng.
Tôi xin chép ra đây lời bài ca mà tôi đã hát vang từ tận trái tim mình trong buổi sáng thứ 7 đáng nhớ này. Lời 1 tôi tặng riêng cho Thượng tọa Thích Chân Tính và các quý thầy đáng kính. Lời 2 tặng cho các Phật tử đang tinh tấn tu tập, đang trên đoàn tàu đến bến bờ giác ngộ và giải thoát. Đây cũng là món quà mà tôi muốn tặng đến tất cả những ai tin và đang tìm đến con đường bất tử. Và tôi mong rằng mỗi ngày sẽ có thêm một số người nữa nhận ra giá trị tuyệt vời và cao quý của Đạo Phật.
“Thành kính dâng lên quý Thầy của chúng con
Lời ca, con cất lên từ trái tim
Công đức của Thầy lớn lao hơn trời cao
Là đuốc sáng soi đêm – kỳ diệu sao.
Con hứa sẽ tu, chúng con quyết tâm tu
Trí tuệ và từ bi, vững bước về Phương Tây
Vững bước ngay từ hôm nay.
Này hỡi, các bạn đạo của con
Bài ca, con hát riêng để nhắc nhau
Tinh tấn bên nhau ta cùng tu
Tươi sáng tương lai đang chờ đón.
Bên nhau mãi đi thôi
Cùng nhau tu mãi, anh chị em ơi
Cực lạc ở Phương Tây, Đức Phật đón chờ ta
Vững bước 1,2,3…. Vững bước về với Phật A Di Đà”
Xin cảm ơn cuộc đời, xin cảm ơn mọi người, xin tri ân tất cả những con người thánh thiện tại chùa Hoằng Pháp đã cho tôi trở lại tuổi thơ, quay về với những ngày tháng gian lao vất vả nhưng cũng đong đầy bao kỷ niệm trên một chuyến tàu được mang tên “Hoa mặt trời”.
TS Nguyễn Mạnh Hùng (pháp danh: Thiện Đức)
Chủ tịch Hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc Công ty sách Thái Hà.
Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013
Hải Triều Âm Cảnh Sách
Kỷ niệm Thầy (Sư Bà Hải Triều Âm) cho 4.2.ÂL (2006)
Từ bỏ tham sân si
Không chiều theo sân giận(chấp nhận và cảm thông) tâm sẽ an tịnh bình an. Thánh nhân tuyên bố: thế là việc cần làm đã làm xong. Với chúng ta việc này còn xa lắm. Nhưng hành trình ngàn dậm phải bắt đầu bằng bước đầu tiên.
Hãy tha lỗi, đừng nuôi dưỡng 1 phiền não nào. Đừng bận lòng đến 1 trái ý nào. Đời sống ngắn ngủi. Rồi ai cũng chết, chúng ta sống chẳng được bao lâu nên cần sống tốt đẹp.
Bệnh tật là cơ hội phát triển đức nhẫn nại. Dù không nói được miệng vẫn gắng tươi cười, tâm vẫn quyết định từ bi. Bằng cách này giúp cho mọi người an vui trong hiện tại. Vui vẻ chấp nhận bệnh tật thì cuối cùng sẽ vui vẻ ra đi.
Hiểu rõ thế gian vô thường, ta thấy được chân lý của cuộc đời. Biết ơn lòng tốt của mọi người, ta thương yêu cha mẹ sâu đậm hơn. Khiêm tốn kiên nhẫn, quý trọng, hòa hợp với mọi người chung quanh.
Thân nằm bệnh, tâm vẫn giữ chánh niệm bằng hơi thở. Hoặc rải từ bi bằng cách niệm niệm nguyện cho tất cả chúng sanh an vui. Người trí tuệ chịu cơn đau của bệnh hoạn như vậy là đang đi con đường về Niết Bàn ngày mai.
Cố gắng giữ sự tha thứ làm hàng đầu. Nước mắt cùng mặn. Máu cùng đỏ. Đang cùng ở trong vô minh luân hồi. Nên từ bi thông cảm để huynh đệ cùng an vui.
Con bò cạp bị rớt trong nước. Một người đưa tay vớt, bị nó kẹp. Loay hoay thế nào bò cạp lại bị rớt xuống nước. Người lại vớt, lại bị kẹp. Làm sao ngu thế? Đã bị kẹp mà còn vớt? – Thưa bản chất của bò cạp là kẹp. Bản chất của người là cứu vớt. Từ bi dù bị đáp bằng tệ bạc vẫn tha thứ không phiền trách. Nhưng từ nay sáng suốt hơn, dùng cành lá để cứu vớt. Không bị kẹp, sẽ còn cứu giúp bò cạp vào những dịp khác.
Cố gắng vun bồi Từ Bi thì tông phái, mầu da, chủng tộc v.v. đâu có thể phân chia. Thành kiến, ích kỷ, sợ hãi… sẽ tiêu tan. Từ bi hàn gắn các vết thương cho dù chưa hoàn toàn. Ta vẫn hài lòng vui vẻ vì ta đã cố gắng.
Không gì quý hơn là vâng lời Phật dạy: giữ tâm trong sạch từ bi. Giữ giới sát sanh, tôn trọng sanh mạng, yêu mến và bảo vệ sự sống./.
Đây là bài viết bằng tay của Sư Bà Hải Triều Âm.
Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013
Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013
Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013
Phim Tây Tạng: Milarepa
Milarepa (1052 – 1135)
Đại hành giả yogi Milarepa sinh trưởng tại tỉnh Gungthang miền Tây Tây Tạng. Ngài là con trai của một chúa đất giàu có tên là Mila Sherab Gyaltsen. Nhưng năm lên bảy tuổi, cha Ngài lâm trọng bệnh và qua đời, trước đó ông đã giao phó toàn bộ gia sản và gửi gắm vợ con mình cho chú thím của Milarepa rồi dặn dò khi nào Milarepa trưởng thành thì chú thím phải trả lại tài sản cho Milarepa và cô em gái.
Thế nhưng sau khi cha Ngài mất, người chú và người thím xấu xa tước đoạt toàn bộ gia tài, họ còn bắt ba mẹ con Milarepa phải làm việc như những kẻ nô bộc trên đồng ruộng mà không được trả công. Khi Milarepa lớn lên, chú thím không những không trả lại gia sản mà còn cho rằng đó là phần mà cha Ngài phải trả nợ cho họ. Tức giận và cảm thấy bị sỉ nhục, mẹ của Milarepa gửi Ngài đi học huyền thuật để trừng phạt những kẻ vong ân bội tín.
Chẳng bao lâu sau, Milarepa thành thục quyền năng huyền thuật hủy diệt và trong khi trả thù chú thím, Ngài đã sát hại rất nhiều người vô tội. Vô cùng hối hận trước những ác nghiệp của mình, Ngài quyết định đi tìm thầy học đạo để tịnh hóa tội chướng. Milarepa gặp Đạo sư Lama Rongton dòng Nyingma và được truyền trao giáo pháp Dzogchen. Nhưng vì Lama Rongton nhận thấy Milarepa có nhân duyên đời trước với Marpa nên Ngài khuyên Milarepa đi tìm gặp Marpa, người có thể dẫn dắt Milarepa đến bờ đại giải thoát.
Để tịnh hóa những ác nghiệp của Milarepa, đại đạo sư Marpa bắt Milarepa phải thực hiện rất nhiều nhiệm vụ khó khăn trước khi dạy Ngài giáo pháp. Tự một mình Milarepa xây dựng tòa nhà hình tròn ở phương đông, tòa nhà bán nguyệt ở phương tây, tòa nhà hình tam giác ở phương bắc và tòa nhà hình vuông ở phương nam. Nhưng cứ hễ vừa sắp xây xong tòa nhà nào thì Marpa lại bắt phá đi, xây lại theo hướng khác. Cuối cùng, sau khi Milarepa hoàn thành xong một tòa nhà cao chín tầng theo sự chỉ dạy của Marpa, Marpa mới chính thức bắt đầu truyền dạy giáo pháp cho Milarepa, và xem Milarepa như người con tâm huyết của mình.
Milarepa tu tập với lòng dâng hiến sâu xa, với tâm đại xả ly và sẵn sàng chấp nhận khó khăn thử thách. Ngài trở thành du sĩ Yogi quan trọng nhất vào thời đại đó và thành tựu đại giác ngộ ngay trong một đời. Gampopa và Rechungpa là hai đại đệ tử trứ danh của Ngài. Gampopa được ví như mặt trời còn Rechungpa được ví như mặt trăng. Gampopa được chọn làm người kế tục dòng truyền thừa Milarepa.
Trích: Drukpa Việt Nam
Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013
Phật Học Thường Thức 9 – Tôn Kính Phật

Xương tan thịt nát chửa đền xong
Một câu thấu suốt siêu ngàn ức
Đạo Phật là đạo trí tuệ, càng hiểu Phật, càng tin Phật, càng kính Phật
Kính Phật thì phải làm sao?
.Thờ Phật
.Lạy Phật
.Cúng Phật
I. TẠI SAO CHÚNG TA THỜ PHẬT?
1. Vì Phật là bậc đáng tôn thờ
2. Vì Phật có đầy đủ đức tính từ bi, trí tuệ
3. Vì Phật là bậc đại hùng, đại lực, đại từ bi
4. Những lời nói, cử chỉ, hành động của Ngài cao thượng, sáng suốt đáng để chúng ta tôn thờ
Mắt thế Tôn nhìn xa ngoài muôn dặm
Lòng Thế Tôn như biển thẩm xanh màu
Tay hiền từ đốt đuốc giữa đêm thâu
Với Pháp nhủ đầy vàng châu cảm mến
Phải thờ Đức Phật nào?
-Đức Phật Thích Ca Mâu Ni
-Đức Phật A-Di-Đà
-Thờ ba đời chư Phật: Phật Thích Ca, Phật Di-Đà và Đức Di-Lặc.
Cách thức thờ Phật:
-Phía trước thờ Phật, phía sau thờ cửu huyền thất tổ.
-Hay trên thờ Phật, dưới thờ cửu huyền thất tổ
Có 3 hạng người thờ Phật:
. Đệ tử ma thờ Phật: tuy thọ giới nhưng thích làm việc tà, không có niềm tin chân chánh, không biết tội ác.
. Người trời thờ Phật: giữ gìn 5 giới, thực hành 10 điều lành trọn vẹn, tin tội phước, làm lành sẽ được quả thiện.
. Đệ tử Phât thờ Phật: vâng giữ chánh giới, học rộng giáo lý, tu sửa bản thân mình, tăng trưởng trí tuệ. Biết thế gian là đau khổ tâm không mê thích, thực hành từ bi hỷ xả, thương xót chúng sanh mong cứu giúp tất cả.
II. LẠY PHẬT
1. Ý nghĩa lạy Phật
Khi Đức Phật còn tại thế, các đệ tử từ vua quan, đến dân chúng, mỗi lần được may mắn gặp Phật và đặt trán mình lên chân Ngài để tỏ lòng tôn kính Đức Phật.
2. Lạy Phật như thế nào?
- Khi lạy Phật thân tâm cung kính lễ, đừng lạy cho lấy có, thấy giống như đức Phật sống đang hiện diện trước mặt mình. Làm gì với sự cung kính thì công đức vô lượng.
Tội nặng nhất của mình là ngã mạn vì vô minh mê lầm không thấy được sự thật
- Đừng lạy vì ngã mạn cầu danh
Có 4 cách lạy Phật:
1. Lạy phát trí thanh tịnh: Nhiếp tâm cung kính rất mực không có gì xen tạp vô.Tâm thanh tịnh phước đức vô lượng vô biên
2. Lạy vào khắp pháp giới: 1 lễ khắp cùng tất cả hằng hà sa số chư Phật
3. Lạy chánh quán: quán xét chân chánh, mình với Phật đồng có trí giác ngộ như nhau, mình bị mê lầm, mình muốn hướng đến tu tập giống như trí tuệ của Phật
4. Lạy sự thật bình đẳng Phật chúng sanh tánh thường rỗng lặng
Đạo cảm thông không thể nghĩ bàn Tâm rỗng mới lặng, tâm Phật cũng rỗng lặng nên phù hợp với nhau
10 công đức lạy Phật
1. Được sắc thân tốt đẹp
2. Mọi người tin dùng
3. Bình tĩnh giữa đông người
4. Được chư Phật gia hộ
5. Đầy đủ oai nghi lớn
6. Mọi người nương theo
7. Chư Thiên cung kính
8. Đủ phước đức lớn
9. Lâm chung được vãng sanh
10. Mau chứng quả Niết Bàn
Lạy Phật để dẹp trừ tâm cao ngạo, cho mình là hay hơn, tỏ lòng cung kính mới phát sanh công đức. Mình lạy nhiều hơn người khác sanh tâm kiêu mạn khi dễ người ít lạy. Cung kính đối với mọi người vì mọi đều là Phật tương lai. Lâu lâu mình có cự có quạu không? Những người gần gũi chung quanh mình phải có tâm cung kính quý trọng biết ơn.
III CÚNG PHẬT
Nói cho đầy đủ là cúng dường Tam Bảo: Phật, Pháp, Tăng
1. Ý nghĩa cúng Phật
Sự cúng dường này làm cho chúng ta gần với Phật, có cảm tưởng như bao giờ cũng ở bên cạnh, được kết duyên lành quyết noi theo bước chân của Ngài. Giống như chấm dầu vào ngọn đèn trí tuệ để soi sáng chánh Pháp soi rạng khắp tất cả cho chúng sanh thấy đường đi đường về.
2. Cúng Phật với những gì?
Dùng hương thơm, đèn sáng, hoa tươi, trái tốt, nước trong và đôi khi thêm cơm trắng là đủ.
3. Năm loại hương cúng Phật:
a) Hương Giới: Không biết giữ giới sát sanh nên chiến tranh đau khổ
b) Hương Định: Tâm của mình có lén đi một mình không?
c) Hương Tuệ: Biết được thân này là giả, chỉ tồn tại trong 1 hơi thở, nên không bị ràng buộc
d) Hương Giải Thoát: Không bị ràng buộc là giải thoát
e) Hương Tri kiến giải thoát: Biết được con đường giải thoát để hướng dẫn mọi người
4. Cúng dường Pháp bảo
Phải học Kinh, Luật, Luận để nhận định rõ thế nào là chánh Pháp. Phiên dịch Kinh điển hoằng pháp lợi sanh, diễn giảng sáng tác, ấn tống xuất bản Kinh điển để phổ thông Pháp bảo.
Một câu nhiễm tâm thần đều giúp tới bờ kia
Nghĩ suy thường tu tập, dùng làm thuyền bè
Hoặc lấy hay bỏ qua tai đều thành duyên
Một câu cùng một kệ tăng tấn đạo bồ đề
5. Cúng dường Tăng bảo
Không nên phân biệt Tăng ở xứ nào, chùa nào hay phái nào. Vị nào có đầy đủ giới đức chúng ta sẵn sàng cung kính cúng dường.
Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013
Bảy kỳ quan thế giới Phật giáo - Phim tài liệu của BBC
Phim tài liệu tiếng Anh có phụ đề Việt ngữ, do đài BBC thực hiện rất công phu.
Phim do Sử gia Bettany Hughes trực tiếp thăm viếng 7 Kỳ Quan:
1. Bồ Đề Đạo Tràng, Ấn Độ
2. Bảo tháp Boudhanath, Kathmandu, Nepal
3. Chùa Răng ( Temple of the Tooth), Kandy, Tích Lan
4. Wat Pho Temple, Bangkok, Thái Lan
5. Angkor Wat, Campuchia
6. Giant Buddha, Po Lin, Hồng Kông
7. Hsi Lai Temple, Los Angeles, Hoa Kỳ
Tuệ Lan chuyển bài
Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2013
Phật Học Thường Thức 8 – Ăn Chay
A. Mở đề:
Đức Phật Thích Ca, khi còn là một vị Thái Tử, Ngài đã nói một câu đầy ý nghĩa: "Sự sống, sống bằng sự chết." Hãy nghĩ lại xem: từ khi lọt lòng mẹ đến bây giờ để được sống, mỗi chúng ta đã làm chết bao nhiêu sinh vật rồi?
Đó là chưa kể những kẻ hung ác, giết để được thích thú được tiền tài, danh vọng. Nếu sự sống mà không làm hại chết ai, thì cuộc đời sẽ đẹp đẽ biết bao nhiêu! Sự ước ao này có thể thực hiện được một phần lớn, nếu chúng ta áp dụng phương pháp ăn chay mà Đức Phật đã chế ra.
I ĐỊNH NGHĨA:
"Ăn Chay" có nghĩa là ăn thuần tịnh những loại thực vật như: hoa quả, rau củ, đậu, ... và những chất không có máu thịt của động vật.
II NHỮNG LÝ DO ĐỂ ĂN CHAY:
Ăn chay phải hiểu rõ được lý do, mục đích và ý nghĩa của việc mình làm, chỉ với tâm niệm thương xót chúng sanh, mới có thể gìn giữ được tự nhiên và lâu dài.
1. Tránh sự giết hại:
Kinh Lăng Nghiêm, Đức Phật nói:
"... người tu phải dứt trừ sát sanh, ấy là lời dạy rõ ràng trong sạch, gọi là nghĩa quyết định của chư Phật! Hàng Tỳ kheo trong sạch và chư Bồ Tát, đi trong đường tẻ còn chẳng dẫm lên cỏ, huống là nhổ cỏ. Làm sao người có lòng thương xót lại ăn thịt chúng sanh?
Ngạn ngữ có câu:
"Máu thịt tràn trề khen hợp miệng,
Đâu hay oán tắng sánh bằng non!
Thân ta chốn đó đang tâm nghĩ.
Ai dám cầm dao cắt thịt mình."
"Xưa nay trong một bát canh
Oán sâu như bể hận thành non cao
Muốn hay nguồn gốc binh đao
Lắng nghe lò mổ tiếng gào đêm thanh."
2. Nuôi dưỡng từ bi, tôn trọng sự bình đẳng:
Kinh Phạm Võng nói: Người ăn thịt, đoạn đứt hạt giống Phật tính đại từ bi, hết thảy chúng sinh thấy đều tránh xa". Ăn thịt sát sinh là một hành vi tàn nhẫn. Thêm lớn tâm tàn nhẫn này, có thể lợi mình hại người, không việc ác nào mà không làm. Người ăn thịt, súc sinh thấy dáng, nghe mùi đều trốn chạy xa lánh.
Tất cả chúng sanh dù lớn hay bé, dù dữ hay hiền, đều biết tham sống sợ chết, biết vui buồn, no đói như nhau. Sao lại nỡ làm cho máu đổ đầu rơi chẳng hề xót thương tiếng rên xiết, kêu la xin tha mạng! Giết chỉ vì để no bụng, bồi bổ cho mình đó là điều bất công.
3. Tránh được quả báo luân hồi:
Kinh Lăng Nghiêm, Đức Phật nói: "Nên biết những người ăn thịt, giết nhau nuốt nhau, ăn nhau không thôi, làm sao ra khỏi luân hồi? Chúng sanh nhiều đời mê muội thân làm cha mẹ, quyến thuộc lẫn nhau, ngày nay ăn thịt chúng sanh là nhai nuốt thịt cha mẹ quá khứ của mình."
4. Hợp vệ sinh và phòng được bệnh tật:
Khoa học đã chứng minh: "Trong rau củ, cải, đậu có rất nhiều chất đạm, vitamin bổ dưỡng cần thiết cho cơ thể ngang bằng với thịt cá như: đậu nành, rau muống có hàm lượng dinh dưỡng ngang bằng với thịt bò. Củ dền, khoai tây có đầy đủ chất sắt để tạo máu và cứng xương... Ngoài rau củ, trái cây giúp cơ thể hấp thụ và bài tiết được tốt. Nên cơ thể dẻo dai, khỏe mạnh, sống thọ." Do vậy, không có lý do gì để viện cớ ăn thịt thì đầy đủ sức khỏe hơn. Phong trào ăn chay đang lan rộng khắp nơi giữa những người ý thức, và ta thấy xuất hiện trên thị trường vô số các thực phẩm chay tươi ngon, bổ dưỡng hơn thịt và hoàn toàn không có các độc tố của thịt.
III CÁCH THỨC ĂN CHAY
1. Chương trình ăn chay
Chia làm hai loại: ăn chay kỳ và ăn chay trường.
a) Ăn chay kỳ: có kỳ hạn nhất định trong mỗi tháng hay mỗi năm:
Nhị trai: Ăn 2 ngày chay trong mỗi tháng vào ngày mồng 1 và 15
Tứ trai: Ăn 4 ngày chay trong tháng: mồng 1, mồng 8, 15 và 23
Lục trai: Ăn sáu ngày chay trong tháng là: mồng 1, mồng 8, 14, 15, 18, 23, 24, 28, 29 và 30 (nếu tháng thiếu thì 27, 28, 29).
b) Nhất nguyệt trai: là ăn một tháng chay vào tháng giêng hay tháng bảy.
c) Tam nguyệt trai: là ăn 3 tháng chay: Tháng giêng, tháng 7 và tháng 9 (hay tháng 10) hoặc liên tiếp trong 3 tháng.
Nếu tập ăn chay kỳ trong một thời gian mà không gặp trở ngại, khó khăn và nhận thấy có lợi ích, thì nên lần đến ăn chay trường.
d) Ăn chay trường hay trường trai là ăn toàn chay luôn trong mỗi ngày không gián đoạn cho đến hết đời.
e) Ngọ trai: không ăn sau 12 giờ trưa
3. Những điều cần tránh
Không nên kiêu mạn, háo danh, ép xác, giả mặn quên ngày chay, không nên dùng ngũ vị tân (hành, hẹ, tỏi, nén, hưng cừ) vì các thứ này đã hôi, lại có nhiều chất kích thích lòng dục vọng.
IV. LỢI ÍCH CỦA SỰ ĂN CHAY:
1. Phương diện cá nhân
Có thể phát triển trí tuệ thân thể được khỏe mạnh; tinh thần được nhẹ nhàng, trong sạch, trí tuệ được minh mẫn dễ tu tập.
Sách Lễ Ký nói: Ăn thịt dũng cảm nhưng hung hản, ăn chay thông minh mà hiền hậu." Điều này cực kỳ quan trọng đối với thành phần trí thức trẻ.
2. Phương diện xã hội, nhân loại, chúng sanh
Nếu ai ai cũng ăn chay thì thế giới này làm gì có tiếng rên siết vì chết oan của loài vật và tiếng than thở, đau đớn của sự tàn sát. Một nhà Bác học nói: "Muốn thế giới hòa bình, bắt đầu trong bữa ăn của con người phải không có một chút máu hay một miếng thịt cá nào cả." Câu nói đầy đạo đức này cũng đồng một ý nghĩ với câu nói của Cổ nhân: tất cả chúng sanh không sát hại, lo gì thế giới có đao binh.
Người ăn chay là một chiến sĩ của hòa bình. Thật vậy người ăn chay, với một tâm từ bi vô lượng, coi muôn loài là mình, mình là muôn loài, không giết hại sanh vật để thỏa mãn dục vọng, không bao giờ nỡ tâm tàn sát đồng loại để đạt mụch đích lợi danh.
Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013
Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2013
Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013
Phật Học Thường Thức 7 - Sám Hối
A. Mở Đề:
Kinh Quán Phổ Hiền nói: “Nếu tội lỗi của chúng sanh có hình tướng thì tất cả hư không cũng chẳng thể chứa hết”. Thế nên chúng ta không ai có thể tự hào là hoàn toàn trong sạch, không mắc phải một sai lầm nào, do đó cần phải thực hành sám hối.
B. Thân Bài:
1. Định Nghĩa:
“Sám” nghĩa là ăn năn lỗi trước, “Hối” nghĩa là chừa bỏ lỗi sau, nói chung có nghĩa là “ăn năn chừa lỗi”.
Tất cả tội lỗi đều phát xuất từ thân, miệng, ý của con người. Giờ đây muốn diệt trừ, không có cách nào khác hơn là biết lỗi, nhận lỗi và chuyển đổi chính mình. Đó chính là trọng tâm của việc sám hối trong đạo Phật.
Các cách sám hối:
1. Cách sám hối sai lầm:
-Người thế gian, khi có tội lỗi với ông bà, làng nước thì dùng trầu rượu, heo gà, tiền bạc để tạ tội.
-Ngoại đạo dùng máu thú vật xin rửa tội với thần linh; hoặc tắm ở những sông, suối mà người ta cho là linh thiêng; hay ép xác như đánh đập thân mình, nhịn đói, nhịn khát, chịu nóng rét, nằm gai nếm mật để được giải thoát tột lỗi.
2. Sám hối chân chính:
Tất cả tội lỗi đều phát xuất từ thân miệng ý của con người
Kinh Trung Bộ, đức Phật dạy La Hầu La: “Nếu trong khi phản tỉnh, ông biết như sau: “Thân, miệng và ý nghiệp này, ta đã làm đưa đến hại mình, đưa đến hại người, đưa đến hại cả hai; thời là bất thiện, đưa đến đau khổ, đem đến quả báo đau khổ.
Một thân miệng và ý như vậy, ông cần phải thưa lên, cần phải tỏ lộ, cần phải trình bày trước các vị đạo sư, hay trước các vị đồng phạm hạnh có trí.
Sau khi đã thưa lên, tỏ lộ trình bày, ông cần phải lo âu, cần phải hổ thẹn, nhàm chán, cần phải phòng hộ trong tương lại”.
Có bốn phương pháp:
a. Tác pháp Sám hối: Thiết lập giới đàn, thỉnh chư Tăng thanh tịnh, phải thành thật tỏ bày tội lỗi, hết lòng ăn năn và nguyện về sau không tái phạm.
b.Thủ tướng Sám hối: Đến trước tượng Phật, Bồ tát, thành tâm đảnh lễ, bày tỏ lỗi lầm và nguyện chừa bỏ. Thực hành như thế mãi cho đến khi nào thấy tướng hảo của Phật hoặc Bồ tát mới thôi.
c. Hồng danh Sám hối: Nghi thức này thực hành bằng cáh dốc lòng đảnh lễ những danh hiệu tôn quí của chư Phật để diệt trừ những tội lỗi đã tạo trong hiện tại và quá khứ.
Phương pháp này do Pháp sư Bất Động – người đời Tống bên Trung Quốc soạn từ quyển kinh “Ngũ Thập Tam Phật” – từ chỗ Đức Phật Phổ Quang đến chỗ Phật Nhất Thiết Pháp Tràng Mãn Vương là 53 danh hiệu Phật, cộng thêm 53 danh hiệu trong kinh “Quán Dược Vương và Dược Thượng” và Pháp thân của Đức Phật A Di Đà.
Cuối cùng là bài kệ “Đại Nguyện” của Bồ Tát Phổ Hiền mà tạo ra nghi thức sám hối có tổng cộng 108 lạy, ý nghĩa là để diệt trừ 108 phiền não của chúng sanh.
Đức Phật Tỳ Bà Thi nói rằng: “Nếu chúng sanh nào nghe danh hiệu của 53 vị Phật này, thì trăm ngàn ức kiếp không bị đọa vào trong ác đạo”.
Phật Thích Ca cũng có nói: “Thuở xưa vào thời của Đức Phật Diệu Quang, Ta đi tu nhằm vào thời mạt pháp. Do nhờ nghe được danh hiệu của 53 vị Phật này và thành tâm lễ bái nên tránh được những đau khổ trong đường sanh – tử luân hồi trong nhiều kiếp”.
Trong kinh Bảo Tích nói: “Nếu tất cả chúng sanh phạm tội ngũ nghịch hay thập ác đến muôn kiếp không thể sám hối, nhưng chỉ xưng danh hiệu của 53 vị Phật này thì diệt trừ được hết những tội chướng”.
d. Vô sanh Sám hối: Ba pháp trước thuộc về phần Lý. Sự – Lý hỗ trợ nhau thì không có tội nào không diệt, chẳng có phước nào không sanh.
Kinh Quán Phổ Hiền nói:
Tất cả biển nghiệp chướng,
Đều từ vọng tưởng sanh,
Nếu người muốn sám hối,
Ngồi ngay xét lẽ thực,
Tội lỗi như sương móc,
Mặt trời tuệ soi tan.
Tất cả tội lỗi đều từ vọng niệm gây ra, nếu thấu suốt vọng niệm vốn không thật thì tội lỗi từ đâu sanh khởi?
Do quán xét lẽ thật của các pháp là không, thảy đều rỗng lặng, vì thế diệt trừ mọi tội lỗi.
e. Tự tâm chân thành Sám hối: Tự mình nói với Phật, lạy tha thiết chí thành chậm rãi trang nghiêm.
C. Kết Luận:
Nếu thực hành pháp sám hối một cách chân chánh, chúng ta sẽ phát triển được tánh thành thật, trau dồi tính cương quyết diệt trừ thói xấu, dứt sạch tội lỗi, tăng thêm phước huệ.
Tội từ tâm khởi đem tâm sám,
Tâm nếu tịnh rồi tội liền tiêu,
Tội tiêu tâm tịnh thảy đều không,
Thế mới thật là chân sám hối.
Thứ Tư, 13 tháng 2, 2013
Phật Học Thường Thức 6 - Ngũ Giới
Ai lại không muốn được sống lâu khỏe mạnh, sự nghiệp vững bền, gia đình hạnh phúc, mọi người tin tưởng quý mến, thông minh trí huệ. Vậy làm thế nào để đạt được điều đó? Năm giới chính là yếu tố căn bản để thực hiện ước mơ ấy!
B. Thân bài
I. Định nghĩa:
Giới nghĩa là ngăn ngừa lỗi lầm của thân – tâm. Giới còn có nghĩa là trong mát. Giới có thể dập tắt Lửa dữ của ba nghiệp thiêu đốt con người. Kinh Anh Lạc Bản Nghiệp nói: “Tất cả chúng sanh mới vào biển Tam Bảo lấy lòng tin làm gốc. Ở trong nhà Phật lấy Giới làm gốc”.
Ngũ Giới là năm điều ngăn ngừa những ý niệm, ngôn ngữ, hành động bất chánh. Người Phật tử cần phải gìn giữ để bảo vệ hạnh phúc cho mình, cho mọi người và vạn vật. Vì thương xót chúng sanh, Đức Phật chế định ra năm điều ngăn cấm này giúp chúng ta hoàn thiện nhân cách đạo đức của một con người.
II. Năm Giới:
1. Không giết hại chúng sanh:
Cái quí trọng nhất của con người là mạng sống, giết hại mạng người là việc làm cực ác hoàn toàn trái với đạo lý.
Người tham sống, vật cũng tham sống, người sợ chết vật cũng sợ chết, Thế nên, người Phật tử vì lòng từ bi còn không nỡ giết hại loại vật huống gì là con người đồng loại!
Không giết hại mà còn phóng sanh các loài vật thì đời này và đời sau được quả báo khỏe mạnh và sống lâu. Trái lại, người ưa giết hại chúng sanh hiện đời bị tổn thọ, đời sau bị quả báo thường đau và chết yểu.
2. Không trộm cướp:
Không được sự đồng ý mà lấy những vật thuộc quyền sở hữu của người, hoặc cậy thế ỷ quyền cưỡng ép bằng vũ lực để lấy, lường thăng tráo đấu, đi làm việc trễ giờ đều thuộc về tội trộm cắp cả.
Nếu phạm trộm cắp, hiện tại bị người tìm bắt, trói buộc, tra tấn kèm kẹp, hành phạt khổ sở, cha mẹ buồn tủi, xã hội khinh thường, bạn bè lánh xa, mất sự tin cậy nhau.
Sau khi chết, trở lại làm người bị bần cùng, cơm không đủ no, áo không đủ ấm. Hoặc có khi làm được của, rồi bị cướp giựt, nhà cháy, nước trôi, rốt cuộc cũng hoàn nghèo khổ; hoặc làm tôi tớ trâu bò để đền trả nợ trước
Không trộm cắp mà còn bố thí, thì đời này đời sau hưởng phước giàu có, an vui sung sướng.
3. Không tà dâm:
Là cấm chồng hay vợ không được lén lút ngoại tình. Tham tâm tà bậy có năm điều tai hại:
a. Làm cho vợ chồng buồn khổ, ghen tương
b. Khiến mất lòng tin cậy nhau
c. Thân mạng gởi trên đao kiếm
d. Gia đình suy sụp
e. Mắc phải quả báo xấu về sau, là chồng hay vợ con sanh lòng lang chạ
Nếu muốn gia đình đầm ấm vui vẻ, muốn được tin cậy, muốn mạng sống vững yên, muốn thành tựu gia nghiệp, muốn được tiếng thơm sạch ở đời này, và khỏi bị quả báo xấu ở đời sau thì nên đoạn hẳn tà dâm.
4. Không nói dối:
Nói lời trái với sự thật mưu cầu lợi mình hại người, đó là nói dối. Nói dối có bốn cách:
a. Nói không chân thật: Lấy phải làm quấy, nên thấy mà nói không thấy. Lấy quấy làm phải, nên không thấy mà nói thấy.
b. Nói thêu dệt: Trau sửa lời hoa nguyệt, tiếng hay khéo, xui người buông lung tâm trí để làm việc tà bậy.
c. Nói lưỡi đôi chiều: Đến người này nói chuyện xấu người kia, đến người kia nói chuyện xấu người này, khêu gợi đấu tranh nhau, làm cho ân ái chia lìa.
d. Nói lời hung ác: Mắng nhiếc hủy nhục người khiến cho lửa giận tức của người bốc lên; cho đến có mặt thì khen, vắng mặt thì chê; ở trước mặt thì cho là phải, sau lưng cho là trái.
“Bớt nói một câu chuyện
Niệm nhiều một câu Phật
Đánh chết được vọng niệm
Pháp thân ta hiển lộ”
“Khẩu khai thần khí tán
Thiệt động thị phi sanh”
Vì dối trá nên hiện đời mất lòng tin cậy nhau, không thể lập nên sự nghiệp lớn, khi chết đọa vào ba đường ác chịu khổ.
Không nói dối sau khỏi ăn năn, ở đời được mọi người tin cậy, nhiều đời sau thân trang nghiêm tốt đẹp, có uy tín thế lực, mọi người nghe theo.
5. Không uống rượu:
Rượu làm cho người cuồng tâm mất trí, gây nên đủ thứ tội lỗi, chết đi sống lại trong sự si mê nhiều kiếp, nên rượu là món độc hơn cả thuốc độc. Uống rượu say có mười điều lầm lỗi:
a. Tâm tán loạn của cải rơi mất
b. Thân hay sanh bệnh tật
c. Tăng trưởng lòng giết hại
d. Tâm sân hận bừng bốc, ưa sanh sự đấu tranh
e. Trí tuệ dần kém
f. Phúc đức tiêu mòn
g. Sự nghiệp chẳng thành
k. Thêm nhiều sự buồn khổ
l. Khổ nhục cha mẹ vợ con
m. Thân hoại mạng chung, đọa vào địa ngục chịu khổ, đời đời ngu tối
Không uống rượu thì được lợi ích trái lại với những điều nói trên.
III. Nguyên nhân và mục đích của năm giới:
1. Tôn trọng sự công bằng
2. Tôn trọng tánh biết bình đẳng
3. Nuôi dưỡng lòng từ bi
4. Tránh nghiệp báo oán thù
5. Xây dựng xã hội an vui hạnh phúc
Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013
Phật Học Thường Thức 5 - Quy Y Tam Bảo
Bài 4: Quy y Tam Bảo
A-Mở Bài:
Người sống trên đời như đi trong đêm tối, cần phải có ánh đèn sáng suốt soi đường dẫn lối. Tam bảo chính là ngọn đèn tỏa sang giúp chúng ta đi đến chỗ an vui.
B- Thân Bài:
I. Định nghĩa:
1. Quy y là trở về nương tựa.
2. Tam bảo là ba ngôi báu Phật, Pháp, Tăng
a. Phật là bậc giác ngộ hoàn toàn từ bi và trí tuệ viên mãn rốt ráo. Ngài là bậc nhất thiết trí, nhất thiết kiến, bậc tri đạo, khai đạo, thuyết đạo.
b. Pháp là những phương pháp tu hành chấm dứt khổ đau, đạt đến an lạc giải thoát.
c. Tăng là một đoàn thể tu hành từ bốn người trở lên phải hòa hợp cùng chia sớt cho nhau về vật chất lẫn tinh thần theo sáu pháp hòa kính (thân hòa cùng ở chung, miệng hòa không tranh cãi, ý hòa cùng vui vẻ, kiến thức hòa cùng giãi bày, giới hòa cùng tu hành, lợi hòa cùng chia sẻ).
Tăng còn có ba ý nghĩa:
Một là chuyên gia về Phật học, đầy đủ hạnh vi diệu, hạnh chất trực, hạnh như lý, hạnh chân chánh.
Hai là người chỉ đạo tín ngưỡng, có tâm nguyện giáo hóa, chuyên lòng dốc sức cứu độ chúng sanh.
Ba là người kế thừa chánh pháp, làm cho chánh pháp tồn tại lâu dài là nhiệm vụ chính yếu của Tăng già.
Người đời:
Vội vội vàng vàng khổ nhọc cầu
Mưa mưa nắng nắng trải xuân thu
Hôm hôm sớm sớm lo sanh kế
Lãng lãng quên quên bổng bạc đầu
d. Phật, Pháp, Tăng được gọi là ba món châu báu (Tam bảo), vì có sáu ý nghĩa: Hy hữu (hiếm có), Ly cấu (lìa sự nhơ bợn), Thế lực (có sức mạnh), Trang nghiêm, Tối thắng, Không thay đổi (theo Luận Bảo Tánh).
3. Quy y Tam Bảo là trở về nương tựa với Phật Pháp Tăng
Chỉ có Tam bảo mới là nơi nương tựa vững chắc nhất. Con người vì sợ hãi bất an mà đến quy y thần núi, rừng cây, đền miếu nhưng đó chẳng phải là chỗ nương tựa an ổn, chỗ quy y tối thượng, ai quy y như thế khổ não vẫn còn nguyên.
Trái lại quy y Phật Pháp Tăng phát trí tuệ chân chánh, hiểu thấu bốn lẽ thật: biết khổ, biết nhân khổ, biết khổ diệt và biết tám chi thánh đạo, diệt trừ hết khỗ não, đó là chỗ quy y an ổn, là chỗ quy y tối thượng. Ai quy y được như vậy, giải thoát hết khổ đau" (Pháp cú câu 188-192)
Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013
Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013
Mục Đích Tu Tập – ĐĐ Thích Minh Thành
Giảng tại Harrisburg, PA ngày 13 tháng 10 năm 2013
Bên ngoài đừng để ý thấy lỗi của người khác
Bên trong phá vỡ cái tôi, thân ta vay mượn trong từng hơi thở, không có thật
Nhớ tới cái bệnh thì lòng trần sẽ lắng dịu…

