Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

Bánh bao nhân khoai môn – Diệu Sương

20130504 027

Nguyên liệu cho 12 cái bánh nhỏ:

Vỏ bánh:

3 cups bột mì (có thể dùng cake flour, loại con ngỗng, bánh sẽ mịn hơn, ở đây DS dùng bột mì đa dụng all-purpose flour)

cakeflour

1/2 muỗng cà phê muối 

4 muỗng canh đường  (nếu dùng sữa đậu nành có đường thì có thể bớt đường lại còn 2 muỗng canh)

1 muỗng canh bột nở (baking powder, DS cũng đã dùng 2 muỗng cà phê, bột cũng nở lắm, kỳ này đọc lộn hàng nên dư 1 muỗng)

banhmiapchao 015

2 muỗng canh dầu ô liu (hay dầu ăn) 

1 cup sữa (hay sữa đậu nành hay nước lã, DS dùng hơn 1 cup nước lã chắc có lẽ đong bột hơi chặt tay)

Nhân bánh:

1 lát khoai môn lớn, gọt vỏ, hấp chín (cái này là chị dâu làm sẵn rồi, vì có nó nên mới ra món này)

337 019

1 muỗng canh dầu ăn hay hơn cho khoai dính lại và mượt mà

1 muỗng canh đường

1/8 muỗng cà phê muối

Cách làm:

1. Lấy cái rây để lên cái tô lớn, đong bột cho vào rây, cho các chất khô của vỏ bánh vào rây, rây bột xuống thau, có thể làm nhiều lần cho bánh mịn hơn. (Cake flour được rây đến mấy chục lần nên bán mắc hơn flour thường)

2. Cho chất lỏng của vỏ bánh vào thau, nhồi cho đến khi bột không dính tay, nhồi nhiều thì bột mịn và dai

3. Vo lại thành 1 cục tròn, đậy lại cho bột nở, rồi lo làm nhân

4. Lấy đồ bào, bào khoai môn cho nhuyễn (hay quết), trộn đường, dầu ăn và muối. Vắt thành viên 12 viên tròn

5. Cắt 12 miếng giấy để lót bánh

6. Chia bột thành 12 phần, cán tròn mỗi phần và gói nhân, để lên giấy cho vào xửng, đậy nắp cho bánh không bị khô

7. Để bột nở 15 phút, hấp 10 phút, giở nắp cho bánh không bị ướt, hấp thêm 15 phút nữa

8. Cho ra vĩ cho thật nguội, bao giấy ni lông lại cho bánh không bị khô.

9. Cho vô tủ lạnh, mỗi sáng hâm microwave 1/3 phút là có một món ăn sáng ngon cho một tuần.

Chúc các bạn làm bánh bao thật ngon.

Nam Mô A Di Đà Phật.

Diệu Sương

Con cá & cần câu

GN - Ngoài cần câu cần phải giúp cho họ cái phước mới có thể giải quyết tận gốc cái khổ. Cái phước không ở đâu xa, nó nằm trong chữ Phật.

thophat2
Hai năm trước vào một ngày cuối năm, đứa cháu gái của tôi gởi một số tiền nhờ tôi mua quà tặng cho những gia đình gặp khó khăn trong xóm để họ ăn Tết. Cầm tiền trong tay mà lòng tôi bồi hồi xúc động. Cháu tôi khi ra đời không may đã phải mồ côi cha - anh tôi mất đi trong chiến tranh - cháu lớn lên thiếu sự chăm sóc, nâng đỡ của người cha. Một mẹ, một con tự đùm bọc lấy nhau mà sống giữa chốn thị thành đầy khó khăn. Nhờ trời cháu tôi mạnh khỏe và học rất giỏi, tốt nghiệp đại học xong, cháu được học bổng xuất ngoại du học.

Sau sáu năm ở nước ngoài, cháu trở về làm cho một công ty của Nhật với đồng lương khá cao, công việc bề bộn nhưng cháu vẫn không quên quê nghèo của nội với những người láng giềng tốt bụng một thời từng thương yêu cưu mang mình, thỉnh thoảng cháu vẫn gởi quà về tặng bà con lối xóm.

Nhẩm tính lượng quà có thể mua được từ số tiền của cháu gởi, tôi đến một tiệm tạp hóa quen đặt hàng, tất cả được hai mươi phần quà. Mang những gói quà đã gói kỹ lưỡng về nhà, tôi chợt nhớ đến cái triết lý con cá và cần câu mà người đời hay nhắc đến khi giúp đỡ đồng loại. Họ khuyên nên cho người cần được giúp đỡ phương tiện để tự kiếm sống hơn là giúp đỡ trực tiếp bằng vật chất.

Lý thuyết thì hay nhưng thực tế rất khó thực hiện, có những người không cầm nổi chén cơm mà ăn, có những người cũng đã phấn đấu hết sức để vượt qua nghèo đói nhưng số phận vẫn đưa đẩy họ đến con đường cùng, có những người một miếng đất cắm dùi cũng không có nói chi tới sản xuất tăng gia, không kể những kẻ tật nguyền, đau ốm v.v...

Do đó phải thực hiện cả hai biện pháp vừa trợ giúp vừa tạo công ăn chuyện làm cho họ nếu người giúp có khả năng và người được trợ giúp có thể thực hiện. Đồng thời tôi nghĩ còn một biện pháp để giúp nữa vì những người gặp khó khăn trong đời sống hiện tại là những người kém phước, cái khổ của họ trong đời này là hậu quả của nhân xấu mà họ đã gây ra trong kiếp này và bao nhiêu kiếp trước. Do đó muốn giúp họ thoát khổ ngoài giúp vật chất, công ăn chuyện làm còn phải giúp họ tạo phước ngay trong cảnh khổ của họ. Và không có cách tạo phước nào nhanh hơn là thờ Phật và sống theo lời Phật dạy.

Với suy nghĩ đó tôi phát tâm thỉnh mười khuôn ảnh Phật Thích Ca và Bồ-tát Quán Thế Âm, nhờ một sư cô trụ trì chú nguyện sau đó mang về để trên bàn thờ Phật ở nhà đồng thời mua thêm mười cái lư hương để tặng người phát tâm thờ Phật.

Người tôi đến tặng quà đầu tiên là cô H sống một mình ở giữa cánh đồng. Cô ấy có chồng và một đứa con gái, do chỉ có một công đất của mẹ ruột cho không đủ sống nên chồng con phải đi làm thuê ở thành phố, cô ở nhà ngày đi bắt ốc nuôi vịt, trồng đồ hàng bông bán đắp đổi qua ngày. Mảnh đất cô ở trước kia là bãi chiến trường, rất nhiều lính chết nơi đó, cô ấy thường kể đêm ngủ hay nằm mơ nghe tiếng quân reo hò xung trận, tiếng chân người chạy rần rật. Có lẽ những người lính chết không siêu thoát nên mới có chuyện như thế - cô ấy bảo vậy. Có người khen cô gan lì dám ở một mình nơi dễ sợ đó, cô nói không ở đó thì đi đâu.

Sau khi tặng quà tôi bàn cô nên thờ Phật, niệm Phật để tạo phước cho mình và giúp linh hồn những người chết còn vất vưởng nơi đó được nghe tiếng niệm Phật khiến họ được siêu thoát. Cô ấy vui mừng đồng ý và xin thờ cả Phật Thích Ca và Bồ-tát Quán Thế Âm. Tôi vội về nhà thỉnh hai khuôn hình Phật và Bồ-tát, cùng một cái lư hương giao cho cô. Trên đường đem hình Phật tới nhà cô ta, tôi phải đi ngang qua nhà của một người ngoại đạo, thấy tôi ông ta nói gì đó với người thợ hồ đang tráng sân, người thợ hồ đột nhiên nói lớn tiếng: Tối ngày làm chuyện bá láp!

Tôi nghe và hiểu họ đang ám chỉ tôi nhưng tôi vẫn bình thản đi tiếp không phản ứng, tôi bước đi trong tiếng cười chế nhạo của họ. Sau khi giúp cô H an vị Phật xong, tôi trở về nhà. Khi đi ngang nhà người ngoại đạo thì người thợ hồ kia cũng lên xe gắn máy chạy trước xe tôi, chạy được một đoạn anh ta tự dưng đột ngột bẻ ngoặt tay lái rồi té lộn nhào xuống mương cạnh đường, chiếc xe gắn máy đè lên người, đồ nghề văng tứ tung. Tôi tri hô lên, cùng hàng xóm chung quanh phụ kéo anh ta lên. Trên đường về tôi tự hỏi đó là tai nạn bình thường hay đó là quả báo của việc phỉ báng người đi làm việc thiện?

Sau hơn bốn tháng thờ Phật, cô H được người cậu ruột cho một số tiền khá lớn từ tiền bán đất chung của dòng họ, số tiền đó cô dùng mua một tủ thờ để thờ Phật, cô còn sắm được cặp bò để nuôi, sửa sang lại nhà cửa. Thấy được sự biến chuyển tốt đẹp của cô, tôi rất mừng.

Người thứ hai tôi đến trao quà là anh L, một người có đất liền ranh với đất vườn của tôi. Gia cảnh anh trước đây không quá nghèo, có đất sản xuất nhưng vợ chết cách đây khoảng mười năm do bệnh ung thư, anh ta suy sụp tinh thần mượn rượu để giải sầu rồi bị ghiền hồi nào không hay, vườn dừa bỏ bê không chăm sóc cỏ mọc cao tận ngực, bò vào tận thềm… Do không chăm sóc dừa ít trái, lại thêm nhậu nhẹt triền miên anh lâm vào cảnh nợ nần, thiếu trước hụt sau, con cái ngán ngẩm không thèm đến thăm.

Cách một tháng trước, lúc say rượu anh ta tỏ lời bực bội về ranh đất với tôi, tôi đấu dịu nói anh muốn như thế nào cũng được, nghe tôi nói thế anh ta làm thinh. Hôm sau lúc tôi đang cuốc đất vô phân cho vườn dừa bỗng một chiến hữu của anh ta chạy đến nhờ tôi qua xem giúp anh đang bị mệt. Tôi vội chạy qua thấy anh ta nằm trên võng mặt tái lét, vã mồ hôi lạnh, bắt mạch tay thấy mạch nhảy yếu, loạn xạ. Tôi bảo mấy người bạn nhậu của anh ta khuấy nước đường cho uống, họ nói rượu thì có mà đường thì không, tôi chỉ biết lắc đầu chạy vội về nhà lấy đường, dụng cụ y tế, thuốc men đem đến. Nhờ tôi can thiệp kịp thời chiều về anh ta đã khỏe lại, từ đó về sau anh ta có thái độ thân thiện với tôi, tôi góp ý gì anh thường nghe theo.

Khi trao phần quà cho anh, tôi nhìn lên bàn thờ giữa nhà thấy có để một hình Bồ-tát Quán Thế Âm bị mối ăn lỗ chỗ. Tôi hỏi sao anh để hình Phật như vậy, anh ấy bảo lúc trước vợ muốn thờ Phật nhưng anh không cho, vợ anh lén thỉnh về cất trong tủ thỉnh thoảng lấy ra niệm Phật rồi cất, khi vợ chết anh ta không nhớ gì đến tấm hình đó, hôm rồi khi soạn đồ trong tủ thấy hình Phật nhớ đến vợ nên anh đem ra để lên bàn thờ, do cất lâu nên mối ăn hư nhiều. Thấy trên bàn thờ có nhiều bụi bặm tôi hỏi cây chổi để quét, anh ta bảo không có, tôi sang nhà kế bên chuyên bán chổi mua một cây chổi lông gà rồi tự tay quét dọn trên bàn thờ Phật và bàn thờ của vợ anh ta, tặng luôn cây chổi cho anh.

Tôi bảo với anh ta: Ảnh Phật này đã hư rồi, nếu anh đồng ý tôi sẽ tặng ảnh Phật mới để thờ. Anh ta vui vẻ chấp thuận. Tôi vội về nhà ra chợ mua một ít trái cây tươi mang tới nhà anh ta cùng với ảnh Phật. Đặt ảnh Phật lên bàn thờ, tôi và anh ta cùng đốt nhang, lạy Phật. Tôi thầm cầu nguyện Phật, Bồ-tát gia hộ giúp anh thoát khỏi nghiện ngập, tu chí làm ăn.

Sau đó vài tháng, thấy anh bớt nhậu nhẹt, con cái quây quần trở lại cùng anh tu sửa nhà cửa, vườn tược. Nghe anh ta khoe đã chấm được một cô lỡ thời ở xóm trong, định cuối năm rước về, các con đều đã đồng ý. Tôi thấy anh ta tươi tỉnh, thay đổi cách sống mà mừng trong bụng.

Người thứ ba tôi mang quà đến tặng là bà B, tuổi đã hơn bảy sáu mà không có nổi một căn nhà lành lặn để ở, mái nhà thì dột, vách thì trống trước trống sau. Hàng ngày bà nhận hột điều về cạo vỏ gia công để lấy tiền mua gạo, sống đắp đổi qua ngày. Thỉnh thoảng có phái đoàn từ thiện đến xã phát quà, chính quyền vẫn thường ưu tiên cho bà, nhưng năm khi mười họa mới có, chủ yếu bà vẫn phải làm mà sống. Trao quà cho bà xong, biết bà những ngày rằm lớn thường có đi chùa, tôi hỏi: Sao bà đi chùa mà nhà không thờ Phật?

Bà ấy trả lời nhà cửa dột nát, thân tôi còn tránh không khỏi ướt, lấy chỗ đâu mà thờ. Tôi bảo với bà: Bà nên thờ Phật đi, có thờ mới có thiêng, bà thờ Phật, sống theo lời Phật dạy bà sẽ được phước. Nếu bà chịu tôi sẽ tặng cho bà ảnh Phật và lư hương để thờ, bà vui vẻ đồng ý. Sau đó không lâu, chính quyền xã cho bà một căn nhà tình thương. Bây giờ nhà cửa bà đã ổn định hơn, bà vẫn cạo hột điều kiếm sống. Thỉnh thoảng ghé thăm bà, nhìn tủ tờ Phật đặt trang nghiêm giữa nhà tôi thấy lòng rộn rã một niềm vui.

Cứ như thế khi tôi tặng hết hai mươi phần quà của cháu mình thì tôi cũng đã khuyến khích thờ Phật và tặng ảnh Phật được mười gia đình chưa thờ Phật trong xóm. Chỉ trong vòng hai năm, các gia đình đó đã có những chuyển biến tích cực trong đời sống kinh tế và tình cảm, họ có cách cư xử hiền hòa, tràn đầy tình làng nghĩa xóm. Có một chiều đi ngang qua những gia đình đó chợt ngửi mùi nhang thơm thoang thoảng tôi bỗng nghe một niềm hạnh phúc nhè nhẹ dâng trào trong tim.

Có lẽ tôi đã đúng khi nghĩ giúp người ngoài con cá, cần câu còn phải giúp cho họ cái phước mới có thể giải quyết tận gốc cái khổ của họ. Cái phước đâu có ở đâu xa, nó nằm trong chữ Phật. Thờ Phật và sống theo lời Phật dạy, phước sẽ đến với cuộc sống của mỗi người!

Quảng Tường

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Vegan Sandwich - Kenny C

Tofurky sandwich

2 lát bánh mì whole wheat

oroweat-whole-wheat-bread
avocado (bơ) cắt lát
cà chua cắt lát
rau baby spinach
Xếp vào 1 lát bánh mì  khoảng 4 miếng Tofurky (loại nào cũng được), cho vài lá rau baby spinach, sau đó cho vài lát cà chua và cuối cùng cho vài lát bơ. Đặt lát bánh mì  còn lại lên trên bánh sandwich.

Tofurky

Vậy là có một bánh sandwich cho lunch hoặc dinner.
Supper easy phải không các bạn? Các bạn nhớ làm thử món này nhé.
Chúc các bạn thành công và ngon miệng!

Kenny C

Phật giáo nhìn nhận vấn đề giàu nghèo như thế nào?

NSGN - Chúng ta làm thế nào để nhận định được đâu là nghèo khổ, đâu là giàu có, hoặc thế nào mới gọi đúng nghĩa của giàu-nghèo?

Inner_Peace

Đều mang thân phận con người, nhưng tại sao có người thì giàu có, còn có người thì lại rất nghèo khó? Chúng ta làm thế nào để nhận định được đâu là nghèo khổ, đâu là giàu có, hoặc thế nào mới gọi đúng nghĩa của giàu-nghèo? Có người thì nhà cao cửa rộng, xe hơi điều hòa, ăn sung mặc sướng, phúc lộc đầy đủ; có người thì cả đời bôn ba gian khổ, nhưng những thành quả đạt được trong công việc lại vô cùng nhỏ bé, chỉ có thể cung cấp được mấy miệng ăn đủ no cho cả nhà, hoặc tệ hại hơn có khi chỉ nuôi bản thân cũng không nổi.

Nguyên nhân ở đâu? Theo quan điểm của Phật giáo, đều là do quả báo thiện-ác kiếp trước của cá nhân mỗi người chiêu cảm, tạo ra. Luận về sự giàu-nghèo, người có tiền mặc dù cơm no áo ấm, không thiếu thứ gì, nhưng có lúc cảm thấy mệt mỏi vì công việc hàng ngày, cả ngày lẫn đêm không sao được an ổn; người không có tiền, mặc dù mỗi ngày chật vật, nhưng vẫn sống một cách nhẹ nhõm, an nhiên tự tại, điều này gọi là “nhân cùng chí bất cùng” (người tuy nghèo nhưng chí không nghèo). Cũng có nghĩa là, hạnh phúc niềm vui của đời người, giữa nghèo và giàu vốn dĩ không tạo nên điều kiện tuyệt đối.

Quan điểm của Phật giáo về vấn đề giàu nghèo, cho rằng nghèo và giàu vốn không có khoảng cách gì đối với danh dự của một nhân cách. Ví như dùng nước gột rửa những vật ô uế, bẩn thỉu, sau khi tẩy rửa xong, với trước khi tẩy rửa, thực ra không có sự khác biệt, điều này nói với chúng ta rằng, đời người mấy mươi năm, như mộng huyễn bào ảnh, nghèo-giàu, khổ-vui chỉ ở chỗ thể nhận từ trong nội tâm của chính mình mà thôi. Cho nên, có người mặc dù chỉ cơm canh đạm bạc nhưng không thể nào chôn vùi niềm vui bên trong của họ; có người giàu có một phương, nhưng vẫn cứ ưu sầu, phiền muộn. Nói sâu hơn một chút, rằng nếu trong tâm sẵn có tam thiên đại thiên thế giới, vậy thì, dù cho thân nghèo khổ không có mảnh đất cắm dùi, nhưng vẫn cảm thấy đầy đủ, sung túc!

Cuộc sống của Đức Phật có thể được coi là một minh chứng sống động và chuẩn xác nhất. Bốn mùa xuân-hạ-thu-đông, Ngài đều mặc một bộ áo phấn tảo (pamsukulika), vẫn cảm thấy thong dong tự tại, khoác lên mình chiếc áo vàng bạc quý báu, cũng chẳng thấy sự kiêu hãnh nào. Đã có thể cơm rau dưa muối, thì cũng có thể món ngon vật lạ; có thể ăn gió nằm sương, thì cũng có thể an trú nơi lầu hồng gác tía; có thể một mình ở sơn lâm, thì cũng có thể sống chung cùng đệ tử tứ chúng.

Đủ thấy, trái tim của Đức Phật đối với giàu sang nghèo hèn, khốn cùng hanh thông, hưng suy thành bại, đẹp xấu thiện ác vốn không vương vấn, bận lòng, cũng không theo đuổi dục trần của thế gian, chỉ là tùy duyên thích ứng với hoàn cảnh, môi trường! Đây chính là sự giàu có lớn lao nhất của Đức Phật.

Không chỉ Đức Phật, về sau ngay Đại sư Hoằng Nhất (1880-1942) của thời cận đại, cũng cho rằng trên thế gian này hầu như không có thứ gì khiến ông phải cảm thấy không tốt. Một chiếc khăn tay cũ mèm cũng được, món rau cải mặn chát cũng được, chạy bộ suốt cả ngày cũng được, sống ở trong một căn nhà lá nhỏ nhoi cũng được, trên thế giới này cái gì cũng có hương vị của nó, cái gì đối với ông cũng đều có chỗ đặc sắc tột cùng của nó. Đại sư Hoằng Nhất sống thiểu dục tri túc, người ngoài nhìn vào cho rằng ông nghèo nàn như thế, dứt khoát là đang chịu khổ sở, nhưng ông ấy trái lại cảm thấy tất cả đều rất tốt đẹp. Có một lần, Hạ Tôn nhìn thấy tình cảnh vui vẻ khi Đại sư Hoằng Nhất ăn củ cải dưa muối, bèn nói: “Củ cải dưa muối quả thật có hương vị. Có lẽ phải giống như con người của Đại sư Hoằng Nhất, mới có thể thưởng thức được một cách đúng như thật”.

Bây giờ tôi xin cử một việc đã minh chứng: Một người có tiền sống trong một ngôi nhà cao tầng, có rất nhiều thiết bị cao cấp hiện đại nhất, cuộc sống thật là sung túc, xa hoa. Bên cạnh nhà anh ta có một ngôi nhà nhỏ bé cũ rích rách nát, và có một đôi vợ chồng nghèo khó đang sống ở đấy. Đôi vợ chồng này mặc dù cuộc sống vốn không có khá giả gì, song vợ chồng sống với nhau hòa thuận, đầm ấm, đùm bọc, cuộc sống của họ tương đối vui vẻ. Nhưng trái lại, người có tiền sống ở trong nhà lầu xe hơi, luôn phải vì việc xã giao đối đãi của công ty mà cảm thấy phiền nhiễu, do vì ra sức bảo vệ, gìn giữ thanh thế, danh lợi mà hàng ngày cảm thấy không vui, trong lòng luôn cảm thấy lo âu, bồn chồn. Họ tự hỏi với chính mình: “Ta có tiền như thế, tại sao phải buồn phiền như thế. Người ta hàng xóm sát vách sống trong căn nhà rách nát tồi tàn, tại sao họ hạnh phúc như thế?”.

Có người bèn nói với anh ta: “Bạn muốn bán đi phiền não không? Chỉ cần đem ra hai mươi vạn đồng (Nhân dân tệ) đưa tặng cho nhà hàng xóm nghèo khó bên cạnh, thì họ lập tức sẽ phiền não”.

Hai mươi vạn đồng, đối với người có tiền của mà nói, thực sự là chả thấm tháp vào đâu. Vâng! Sau khi nghe lời người kia, anh ta hào phóng tặng cho đôi vợ chồng nhà nghèo khó bên cạnh. Đôi vợ chồng này tự dưng nhận được hai mươi vạn đồng, cảm thấy vui mừng khôn xiết. Nhưng, oái oăm thay, tối đến lại phiền não. Số tiền cần phải để chỗ nào đây? Trong ngăn kéo, tủ khóa? Không an toàn! Để xuống dưới gầm giường? Cũng không bảo đảm lắm! Dưới cái gối - cứ vậy suy đi nghĩ lại, suốt đêm trằn trọc không sao ngủ được. Qua mấy hôm sau, vì số tiền đó, họ lại cãi cọ nhau bởi không biết nên sử dụng như thế nào. Đôi vợ chồng suýt vì vậy mà đánh mất tình cảm bấy lâu nay; sau đó phản tỉnh, mới ngộ ra rằng tiền khiến cho họ đau khổ, cuối cùng họ đem tiền trả lại cho chủ nhân cũ.

Câu chuyện này nói với chúng ta rằng, danh lợi có lúc cũng có thể làm tăng thêm phiền não và nguy hại cho con người. Thuở xưa, khi nhận xét về đệ tử Nhan Hồi, Khổng Tử nói rằng: “Hiền tai Hồi dã, nhất đan thực, nhất biều ẩm, cư lậu hạng, nhân bất kham kỳ ưu, hồi dã bất cải kỳ lạc” (Nhan Hồi hiền lành thay, một giỏ cơm, một bầu nước, ở ngõ nhỏ, người khác không chịu nổi, còn riêng Hồi vẫn không thay đổi niềm vui); còn Đại Ca Diếp - đệ tử của Đức Phật, tu hành giữa nghĩa địa cũng cảm thấy bình thản an nhàn. Nhà thơ cổ đại Trung Quốc Đào Uyên Minh (khoảng 365-427) trong bài “Ẩm tửu” (Uống rượu) cảm tác: “Thái cúc đông ly hạ, du nhiên kiến Nam sơn” (Cúc vàng hái dưới giậu Đông/ Núi Nam thơ thới đứng trông thỏa lòng)… Những ví dụ trên đây đều nói rõ nghèo giàu không thể lấy việc có hay không có tiền của để đo lường. Con người có thể nghèo, nhưng nội tâm không thể nghèo được. Nguồn năng lượng bên trong là nhiều vô cùng tận, lấy không bao giờ hết, dùng chẳng bao giờ vơi, điều quan trọng nhất chính là bạn có chịu khai thác, đào xới nó lên hay không? Nếu bạn chịu khai thác nguồn năng lượng bên trong, bạn mới là người giàu có thật sự. 

(Theo Ifeng.com)

Nguyễn Phước Tâm

http://giacngo.vn/PrintView.aspx?Language=vi&ID=33D44B

Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013

Chè củ sen bổ lượng - Kim

che cu sen &hat sen

*Củ sen  bào vỏ rửa sạch, xắt miếng vừa ăn.

cu sen xat san

*Táo tàu, nhãn khô, hạt sen, ngâm nở rồi rửa sạch, rong biển cũng ngâm nở và rửa sạch, rồi xắt vừa ăn, hạt kỷ tử rửa sạch.

tao tau doTáo tàu

nhan khoNhãn khô

ky tuKỷ tử

*Cho nước vào nồi, cho củ sen, hạt sen lên  nấu 15 phút, sau  đó cho táo tàu, nhãn, kỷ tử vào, cho  vài cục đường phèn vào.Vặn lửa vừa, nấu khoảng 10 phút  để tất cả  ngấm đường. Tắt lửa cho rong biển vào. Cuối cùng cho vài giọt vanila hoặc dầu chuối vào cho thơm.

*Nêm nếm lại đường tùy theo khẩu vị của bạn, múc ra bát, dùng nóng hay lạnh đều ngon.

IMG_1220

Chúc bạn thành công với món chè củ sen!

Kim

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Sữa bắp: Một thức uống ngon và bổ dưỡng – Tuệ Lan

sua bap

Bắp là một trong những cây lương thực quan trọng của loài người ngay từ thưở sơ khai đến nay. Rất nhiều dân tộc trên thế giới sử dụng bắp như nguồn lương thực chính. Bắp có giá trị dinh dưỡng cao, thậm chí so sánh với gạo lứt, hạt bắp tươi còn có nhiều giá trị vượt trội hơn.

Bắp chứa nhiều vi sinh tố nhóm B như B1, B2, B6 và một số khoáng chất khác có lợi cho cơ thể. Cách đây ít lâu trên trang ATC có đăng bài "Bí quyết sống lâu" của GS Tề Quốc Lực có phần nhắc đến giá trị dinh dưỡng của hạt bắp, mời các bạn tham khảo ở đây: http://www.amthucchay.org/2013/04/bi-quyet-song-lau-gs-te-quoc-luc.html

Từ hạt bắp tươi các bà nội trợ có thể chế biến ra nhiều món ăn ngon miệng như xôi bắp, chè bắp, súp bắp... có món chả giò bắp cũng được nhiều người hưởng ứng nè Smile: http://www.amthucchay.org/2013/04/cha-gio-bap-tuoi-tue-lan.html.

Hôm nay Tuệ Lan chia sẻ với các bạn món sữa bắp cũng khá ngon và bổ. Rất dễ dàng để có một ly sữa bắp tươi ngon và nhiều dưỡng chất, các bạn cùng làm thử nhé:

Nguyên vật liệu:

nguyen lieu sua bap

- 4 trái bắp tươi

- 1 lít nước

- 200 ml sữa tươi

- khoảng 1/3 lon sữa đặc có đường (tùy khẩu vị thích ngọt ít nhiều mà gia giảm cho vừa)

- máy xay sinh tố

- 1 cái rây có lỗ nhỏ để lọc

ray

(Các bạn có thể nhớ tỉ lệ thế này cho dễ: 1 trái bắp tươi + 200ml nước + 50ml sữa tươi + sữa đặc có đường tùy khẩu vị)

Cách làm:

- Bắp mua về lột vỏ, râu, rửa sạch.

- Dùng dao bào (hoặc dao thường) cắt bắp cho sát tận cùi

- Phần vỏ, râu bắp và cùi bỏ vào nồi luộc với 1 lít nước. Sở dĩ chúng ta có bước này là muốn tận dụng vị ngọt tự nhiên của các phần tưởng như bỏ đi thay thế cho đường và thành phẩm sữa bắp sẽ có mùi thơm đặc trưng. Mọi người hay mắng vốn "đồ cùi bắp" nhưng trong trường hợp này cùi bắp có lợi đó à nha Smile. Đun khoảng 15-20 phút trên lửa nhỏ cho nước có vị ngọt và rút lại còn khoảng 800ml là được.

- Trút phần nước luộc và bắp đã bào vào máy xay sinh tố. Xay thật nhuyễn.

- Dùng rây mắt nhỏ, lọc kỹ. Các bạn nhớ dùng muỗng chà mạnh vào rây cho bắp ra hết dưỡng chất. Bỏ xác.

- Bỏ thành phẩm đã lọc vào nồi và đun trên lửa nhỏ, nhớ quậy đều tay.

- Khi sữa sôi lăn tăn bắt đầu cho sữa đặc có đường vào quậy tiếp, cho sôi nhẹ tắt bếp.

- Đổ sữa tươi vào quậy đều.

- Đợi sữa bắp nguội bỏ vào tủ lạnh khoảng 1-2 tiếng cho mát uống rất ngon.

Sữa bắp có vị béo, bùi, thơm và mát. Có thể dùng trong vòng 2 ngày sau khi làm.

Chúc các bạn thành công.

Tuệ Lan

Sự liên quan giữa ăn thịt và ung thư

Gần đây các chuyên gia y tế nghiên cứu đã có nhiều bằng chứng chính xác chứng minh sự liên hệ giữa ăn thịt với chứng bệnh ung thư ruột già.

1360049023-thit-bo1

Lý do gây bệnh là vì trong thịt chứa nhiều chất béo nhưng lại ít chất xơ, nên dễ gây ra chứng táo bón. Trải qua lâu ngày các độc tố trong thịt sẽ làm cho ruột bị ung thối. Tiến sĩ Sharon Flaming thuộc Phân Khoa Dinh Dưỡng của viện Đại học Berkeley ở California đã viết rằng: "Ăn chay trường sẽ ngăn ngừa và làm giảm thiểu sự nguy hiểm của bịnh ung thư ruột già và ruột cùng". Ngoài ra các nghiên cứu gần đây cũng khám phá ra rằng ăn nhiều thịt cũng là mầm móng phát sinh nhiều chứng bệnh ung thư khác đến mức phải báo động. Trong một bài tường trình của Viện Khoa Học Quốc Gia Hoa Kỳ vào năm 1983, các chuyên gia y tế đã ân cần nhắc nhở dân chúng: "Chúng ta có thể ngăn ngừa các chứng ung thư thông thường bằng cách tiết chế thịt. Nên ăn nhiều Rau quả và ngũ cốc". Ông Rollo Russell cũng đã phát biểu: "Tôi đã tìm thấy trong 25 quốc gia tiêu thụ thịt nhiều nhất trên thế giới có tới 19 quốc gia có tỷ số dân chúng mắc bịnh ung thư cao và chỉ có một quốc gia ở hàng tỷ số thấp. Ngược lại trong 35 quốc gia mà dân chúng không ăn thịt hoặc ăn rất ít thịt không một quốc gia nào có tỷ số cao về dân chúng mắc bệnh ung thư cả".

Những hóa chất nguy hiểm trong thịt:

Gần đây các khoa học gia đã tìm thấy rất nhiều chất hóa học độc hại tiềm ẩn trong thịt các loài thú mà khách hàng tiêu thụ không hề hay biết. Trong quyển Poisons in Your Body (Chất độc trong cơ thể của bạn), Gary và Steven Null đã nói về những mánh khóe của một số cơ xưởng sản xuất thực phẩm: "Người ta đã dùng nhiều loại thuốc kích thích tố, thuốc an thần, thuốc trụ sinh và hơn 2700 loại dược chất khác dể cho súc vật tăng trưởng một cách nhanh chóng bất thường và làm cho chúng béo mập nặng cân cũng như không bị chết chóc vì các loại bệnh tật. Họ dùng thuốc để nuôi con vật ngay trong khi chúng còn trong bụng mẹ và cũng dùng thuốc để ướp cho thịt chịu đựng được lâu ngày sau khi chúng bị sát sanh. Hiện nay chưa có quy luật nào bắt buộc các cơ sở chăn nuôi và các kỹ nghệ gia sản xuất thịt phải ghi rõ loại thuốc nào mà họ đã dùng qua trong thời gian chăn nuôi để người tiêu thụ có sự lựa chọn chín chắn.

Tại Úc Châu, người ta đã dùng chất kích thích tố Diethylstilbestrol trong kỹ nghệ chăn nuôi. Đây là một chất độc có khả năng gây ra bệnh ung thư nên đã từng bị khách hàng ngoại quốc từ chối và hủy bỏ hợp dồng thương mại. Nhưng còn bao nhiêu những chất độc hóa học khác được dùng trong kỹ nghệ chăn nuôi mà hiện thời vẫn chưa bị khám phá ? Nhờ những chất hóa học này, hàng năm các kỹ nghệ gia sản xuất thịt đã thâu vô một số lợi tức khổng lồ, song cũng đã gây ra biết bao chết chóc vì bệnh tật mà những khách hàng ngây thơ đã vô tình phải gánh chịu.

Năm 1972, Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ đã khám phá ra chất độc thạch tín (arsenic) đã được sử dụng trong kỹ nghệ chăn nuôi gà nên đã khuyến cáo các nghiệp chủ chỉ được phép sử dụng trong một mức độ an toàn mà thôi.

Chất Sodium Nitrate và Sodium Nitrite được dùng để giữ cho thịt khỏi bị hư thúi trong kỹ nghệ thực phẩm kể cả các sản phẩm của thịt đã được chế biến và cá đều là những chất có hại cho sức khỏe. Những chất hóa học này làm cho thịt luôn luôn trông có vẻ tươi tốt vì nó đã được nhuộm thấm vào máu và thớ thịt. Nếu không có các chất hóa học này, thịt để lâu sẽ đổi thành màu xám và có mùi hôi nên sẽ bị khách hàng từ chối. Một điều ít ai ngờ đến là chính những chất hóa học này đã làm cho chúng ta khó phân biệt được thịt nào đã để lâu ngày và thịt nào hãy còn mới. Vì vậy, cùng với chất độc hóa học, độc tố phát xuất ra từ thịt để lâu ngày sẽ cộng hưởng với nhau mà tha hồ tàn phá sức khỏe của chúng ta, đặc biệt nguy hiểm đối với trẻ thơ vì tạng phủ của chúng vẫn còn non yếu. Vì thế Cơ Quan Lương Nông Quốc Tế (FAO) đã khuyến cáo các kỹ nghệ gia chế biến thức ăn cho trẻ con không được dùng hai chất hóa học này để ướp vào thực phẩm. Ông AJ.Lehman nói: "Chỉ một số lượng thật nhỏ của chất nitrate cho vào thực phẩm được coi là trong mức độ an toàn cũng đã là một độc chất nguy hiểm huống hồ là với một số lượng lớn". Nơi chăn nuôi gia súc thường khi bẩn thỉu và chật hẹp nên d sinh ra các bịnh dịch. Để ngăn ngừa hoặc để chữa trị các bệnh truyền nhim lan tràn làm thiệt hại tài sản, các nghiệp chủ không ngần ngại sử dụng một số lượng trụ sinh lớn lao. Họ không đếm xỉa gì đến việc sử dụng thuốc trụ sinh một cách bừa bãi trên cơ thể của loài vật đã vô tình gây ra các chất kháng thể và những vi khuẩn có sức chống cự lại với công hiệu của thuốc trụ sinh. Sau dó những kháng thể độc hại này sẽ tự nhiên được truyền vào cơ thể của con người bằng đường ăn uống. Cơ quan kiểm soát thực phẩm của Hoa Kỳ ước lượng, nhờ các thuốc trụ sinh như Penicillin và tetracyclin mà nền kỹ nghệ thực phẩm sản xuất thịt đã được cứu vớt và nâng tổng lợi tức thu nhập hàng năm lên đến 1 tỷ 900 triệu đô la. Quyền lợi và lòng tham đã khiến các nghiệp chủ làm ngơ trước những ảnh hưởng tai hại tới sức khoẻ mà những khách hàng tiêu thụ là những kẻ vô tội phải hoàn toàn gánh chịu một cách oan uổng.  

Một số động vật nuôi lấy thịt bị nhiễm trùng E.coli, gây ra các vụ ngộ độc thức ăn nguy hiểm ở người.

Các nhà khoa học Anh mới đây đã tìm thấy 60 gene của E.coli, theo đó có thể hạn chế khả năng hoạt động của loại siêu vi trùng này. (Nature)

Những mầm bệnh sẵn có trong thịt:

Ngoài những hóa chất độc hại được người ta cho vào thịt trong thời kỳ chăn nuôi cho thú được mau lớn hoặc sau khi đã sát sinh để giữ cho thịt được lâu dài, thịt cũng còn chứa những mầm móng bệnh tật khác. Các nhà kiểm thực đã cố gắng thanh lọc các mầm bệnh, nhưng vì áp lực từ phía các kỹ nghệ gia giàu có và thế lực hoặc không đủ khả năng để thanh tra kiểm soát toàn bộ nên một số lượng lớn thịt đã lọt khỏi lưới kiểm tra và đã đến tay người tiêu thụ một cách dễ dàng.

Trong một bản báo cáo của cơ quan kiểm dịch Hoa Kỳ hồi năm 1972, xác nhận rằng có nhiều xác thú vật đã thông qua được các mạng lưới kiểm soát sau khi những bộ phận bị nhiễm bịnh đã được cắt bỏ hoặc tẩy sạch. Điển hình gần 100 con bò bị bệnh ung thư mắt và 3.596.302 trường hợp súc vật bị bệnh bướu Gan đều đã qua mắt được sự kiểm soát. Cơ quan kiểm dịch cũng còn cho phép thông qua những trường hợp gà bị bệnh viêm phổi được phép đem bán ngoài thị trường sau khi đã rửa sạch bộ phận bị nhim bệnh bằng một loại máy hút đặc biệt. Song phương pháp này cũng không thể nào thanh lọc được hết mầm bệnh đã nhiễm vào thịt. Sự kiện tương tợ này hiện nay cũng đang xảy ra trong ngành kỹ nghệ sản xuất thịt tại Úc.

Tâm Diệu 

http://www.muivi.com/muivi/index.php?option=com_content&task=view&id=11173&Itemid=431